05 Tháng Chín
Bỏ Mọi Sự Ðể Theo
Chúa
"Bỏ tất cả mọi sự để theo Chúa", lời
kêu gọi này của Chúa Giêsu có thể thực hiện được trong xã hội dư dật ngày nay
không? Như một dụ ngôn trong Phúc Âm, chúng ta hãy lắng nghe câu chuyện sau đây
của tiến sĩ Marcello Candia, người đã dâng cúng tất cả tài sản để xây dựng một
bệnh viện giữa khu rừng già Amazone bên Ba Tây và sinh sống tại đó như một
người dân nghèo.
"Khi còn ở bậc trung học, tôi là thành
phần của một nhóm trẻ sinh hoạt dưới sự hướng dẫn của một cha dòng Phanxico.
Chúng tôi thường đi thăm các gia đình nghèo tại ngoại ô Milano... Sự chú ý đến
người nghèo đã làm nảy sinh ước muốn truyền giáo nơi tôi.
Một hôm thầy Cêciliô, người coi cổng nhà dòng
đã nhờ tôi phát thức ăn cho người nghèo... Trên tường nơi phòng ăn dành cho
người nghèo có treo một tấm hình của cha Daniele Samarate, một vị thừa sai của
dòng đã chết vì bệnh cùi sau một thời gian phục vụ người thổ dân tại một miền ở
Ba Tây... Mỗi lần phát thức ăn cho người nghèo, tôi đều nhận ra hình ảnh đầy
đau khổ của ngài. Dần dà, hình ảnh đó quen thuộc đến nỗi trong bất cứ người
nghèo nào, tôi cũng nhận ra hình ảnh ấy... Từ đó, ước muốn phục vụ những người
cùi đã nảy sinh trong tôi".
Sau khi tốt nghiệp đại học, Macello đã được cha
gửi đi công cán tại nhiều nước nghèo trên thế giới. Trong dịp ghé thăm một vùng
nghèo tại Amazone bên Ba Tây, Macello đã trở về với quyết định bán hết tất cả
tài sản và rút về đây để phục vụ người nghèo. Với tài sản do gia đình để lại,
Macello đã xây cất một bệnh viện với 120 giường và được trang bị với đầy đủ
dụng cụ của một trung tâm y tế đa khoa.
Macello đã giải thích về việc làm của mình như
sau: "Người ta nói với tôi rằng tốt hơn hãy giúp những người nghèo ở xứ sở
của mình trước đã. Tôi xin trả lời rằng điều quan trọng là mỗi người chúng ta
biết làm một chút gì cho những người đang đau khổ, bất cứ họ đang ở đâu... Niềm
vui lớn nhất của tôi là thấy nhiều người, thụ động và cam chịu số phận, đã biết
cởi mở".
Sự trưởng thành của Giáo Hội được thể hiện qua
ý thức mỗi lúc một sâu sắc của người giáo dân về vai trò của mình. Ðã qua rồi
cái thời mà người ta cho rằng Giáo Hội là chuyện của các giám mục, linh mục. Ðã
qua rồi cái thời mà người ta cho rằng nên thánh là chuyện của vị giáo hoàng,
các giám mục, linh mục và tu sĩ... Không ai chiếm giữ độc quyền để nên thánh
một mình. Nên thánh là ơn gọi chung cho tất cả mọi người đã chịu Phép Rửa... Do
đó, tất cả những lời khuyên trong Phúc Âm đều có giá trị cho tất cả mọi người
theo Chúa Kitô. "Hãy về bán hết mọi sự, phân phát cho người nghèo khó và
trở lại với Ta". Mệnh lệnh này không chỉ ngỏ với một số thành phần ưu
tuyển trong dân Chúa, nhưng là lệnh truyền cho tất cả mọi người.
Chúng ta không được sống trong một xã hộ dư
dật. Nghèo đói là một sự dữ mà Thiên Chúa không bao giờ muốn cho con người rơi
vào. Tuy nhiên, bên cạnh sự nghèo đói cơm bánh, còn có một sự nghèo đói còn
đáng khiếp sợ hơn, đó là: nghèo đói tình thương... Có biết bao người đang chờ
một ít cơm thừa cá cặn từ bàn ăn của chúng ta? Có biết bao nhiêu người đang
mong mỏi một nghĩa cử yêu thương của chúng ta?
Thế giới cần được biến đổi không chỉ bằng của
cải vật chất, nhưng bằng chính tình thương mà con người biết san sẻ với nhau.
Sự san sẻ đó là: dù sống trong xã hội nào, dù trải qua hoàn cảnh nào, mọi người
Kitô chúng ta đều có thể và phải làm được. Và đó cũng là bí quyết duy nhất để
giúp chúng ta nên thánh.
Trích sách Lẽ Sống

